ä¸ é¿ å« ç¶ KINH TRUNG A HÃM Hán Dá»ch: Pháºt Ãà Da Xá & Trúc Pháºt Niá»m, Viá»t Dá»ch & Hiá»u Chú: ThÃch Tuá» Sỹ |
8. PHẨM UẾ
87. KINH UẾ PHẨM[1]
Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Äức Pháºt Äến Bà -kì-sấu, á» trong núi Ngạc rừng Bá», vưá»n Lá»c dã[02].
Bấy giá», Tôn giả Xá-lê Tá» nói vá»i các thầy Tỳ-kheo:
âNà y chư Hiá»n, thế gian có bá»n hạng ngưá»i. Những gì là bá»n? Hoặc có má»t hạng ngưá»i bên trong tháºt có ô uế[03] mà không tá»± biết, không biết như tháºt bên trong có ô uế. Hoặc có má»t hạng ngưá»i bên trong tháºt có ô uế nhưng tá»± biết, biết như tháºt bên trong có ô uế. Hoặc có má»t hạng ngưá»i bên trong tháºt không có ô uế mà không tá»± biết, không tá»± biết bên trong tháºt không có ô uế. Hoặc có má»t hạng ngưá»i bên trong tháºt không có ô uế và tá»± biết, biết như tháºt bên trong tháºt không có ô uế.
âChư Hiá»n, nếu má»t ngưá»i bên trong tháºt có ô uế mà không tá»± biết, không biết như tháºt bên trong có ô uế, thì trong loà i ngưá»i, ngưá»i nà y là tá»i hạ tiá»n.
Nếu má»t ngưá»i bên trong tháºt có ô uế nhưng tá»± biết như tháºt, biết như tháºt bên trong tháºt có ô uế, thì trong loà i ngưá»i, ngưá»i nà y là tá»i thắng. Nếu có má»t ngưá»i bên trong tháºt không có ô uế mà không tá»± biết, không biết như tháºt bên trong tháºt không có ô uế, thì trong loà i ngưá»i, ngưá»i nà y là tá»i hạ tiá»n.
Nếu có má»t ngưá»i bên trong tháºt không có ô uế mà tá»± biết, biết như tháºt bên trong tháºt không có ô uế, thì trong loà i ngưá»i, ngưá»i nà y là tá»i thắngâ.
Lúc ấy, có má»t thầy Tỳ-kheo[04] liá»n từ chá» ngá»i Äứng dáºy, trá»ch áo vai phải, chắp tay hưá»ng vá» Tôn giả Xá-lê Tá» bạch rằng:
âBạch Tôn giả Xá-lê Tá», vì nhân gì, duyên gì mà hai hạng ngưá»i trưá»c Äá»u có ô uế, tâm ô uế, mà má»t ngưá»i ÄÆ°á»£c nói là tá»i hạ tiá»n và má»t ngưá»i ÄÆ°á»£c coi là tá»i thắng? Và do nhân gì, duyên gì mà hai hạng ngưá»i sau không có ô uế, không là m ô uế tâm, nhưng má»t ngưá»i ÄÆ°á»£c nói là tá»i hạ tiá»n và má»t ngưá»i ÄÆ°á»£c coi là tá»i thắng?â
Khi Äó, Tôn giả Xá-lê Tá» trả lá»i vá» Tỳ-kheo kia rằng:
âHiá»n giả, nếu có má»t ngưá»i bên trong tháºt có ô uế mà không tá»± biết, không biết như tháºt bên trong tháºt có ô uế, thì nên biết, ngưá»i ấy không muá»n Äoạn trừ ô uế, không cầu phương tiá»n, không tinh cần há»c. Ngưá»i ấy khi mạng chung, vá»i ô uế là m ô uế tâm, do mạng chung vá»i ô uế là m ô uế tâm, nó chết không an là nh, sanh và o chá» bất thiá»n. Vì sao? Vì ngưá»i ấy do mạng chung vá»i ô uế là m ô uế tâm.
âNà y Hiá»n giả, cÅ©ng như có má»t ngưá»i từ chợ, quán, hoặc từ nhà là m Äá» Äá»ng mua vá» má»t cái mâm Äá»ng bá» bụi dÆ¡ là m dÆ¡. Ngưá»i ấy mang vá» nhưng không nÄng rá»a bụi, không nÄng lau chùi, cÅ©ng không phÆ¡i nắng, lại Äá» chá» nhiá»u bụi bặm nên Äá»ng cà ng dÃnh thêm bụi bặm dÆ¡ bẩn. Hiá»n giả, cÅ©ng váºy, nếu có má»t ngưá»i bên trong tháºt có ô uế mà không tá»± biết, không biết như tháºt bên trong tháºt có ô uế, thì nên biết, ngưá»i ấy không muá»n Äoạn trừ ô uế, không cần phương tiá»n, không tinh cần há»c, nó mạng chung vá»i sá»± ô uế là m ô uế tâm. Do mạng chung vá»i sá»± ô uế là m ô uế tâm, nó chết không an là nh, sanh và o chá» bất thiá»n. Vì sao? Bá»i vì nó mạng chung vá»i ô uế là m ô uế tâm.
âNà y Hiá»n giả, nếu có má»t ngưá»i biết như tháºt rằng: âTrong ta có ô uế, trong ta quả tháºt có ô uế nà yâ, thì nên biết, ngưá»i ấy muá»n Äoạn trừ ô uế Äó, cầu phương tiá»n và tinh cần há»c. Ngưá»i ấy mạng chung mà không có ô uế, không là m ô uế tâm. Do mạng chung không có ô uế, không là m ô uế tâm, ngưá»i ấy chết an là nh, sanh và o cõi thiá»n. Vì sao? Vì ngưá»i ấy mạng chung mà không có ô uế, không là m ô uế tâm.
âNà y Hiá»n giả, cÅ©ng như có ngưá»i từ chợ, quán, hoặc từ nhà ngưá»i là m Äá» Äá»ng mua vá» má»t cái mâm Äá»ng bá» bụi bặm là m dÆ¡ bẩn. Ngưá»i ấy mang mâm vá», thưá»ng nÄng rá»a bụi bặm, thưá»ng nÄng lau chùi, thưá»ng nÄng phÆ¡i nắng và không Äá» chá» nhiá»u bụi bặm. Như váºy, mâm Äá»ng hết sức sạch bóng. Hiá»n giả, cÅ©ng váºy, nếu có má»t ngưá»i biết như tháºt rằng: âTrong ta có ô uế; trong ta quả tháºt có ô uế nà yâ, thì nên biết, ngưá»i ấy muá»n Äoạn trừ ô uế Äó, cầu phương tiá»n và tinh cần há»c. Ngưá»i ấy mạng chung mà không có ô uế, không là m ô uế tâm. Do mạng chung không có ô uế, không là m ô uế tâm, ngưá»i ấy chết an là nh, sanh và o cõi thiá»n. Vì sao? Vì ngưá»i ấy mạng chung mà không có ô uế, không là m ô uế tâm.
âHiá»n giả, nếu má»t ngưá»i không biết như tháºt rằng: âTrong ta không có ô uế; trong ta quả tháºt không có ô uế nà yâ, thì nên biết ngưá»i ấy không giữ gìn ÄÆ°á»£c những pháp mắt thấy tai nghe. Do không giữ gìn ÄÆ°á»£c những pháp mắt thấy tai nghe, nó bá» dục tâm rà ng buá»c. Nó sẽ mạng chung vá»i dục tâm, vá»i ô uế là m ô uế tâm. Do mạng chung vá»i dục tâm, vá»i ô uế là m ô uế tâm, nó chết không an là nh, sanh và o cõi bất thiá»n. Vì sao? Vì nó mạng chung vá»i dục tâm, vá»i ô uế là m ô uế tâm.
âHiá»n giả, cÅ©ng như có má»t ngưá»i từ chợ, quán, hoặc từ nhà là m Äá» Äá»ng, mua vá» má»t cái mâm Äá»ng không có bụi dÆ¡. Ngưá»i ấy mang mâm vá» nhưng không nÄng rá»a bụi, không nÄng lau chùi, không thưá»ng phÆ¡i nắng, Äá» chá» nhiá»u bụi bặm. Như váºy, mâm Äá»ng chắc chắn dÃnh bụi bặm dÆ¡ bẩn. Hiá»n giả, cÅ©ng váºy, nếu má»t ngưá»i không biết như tháºt rằng: âTrong ta không có ô uếâ; trong ta tháºt không có ô uế nà yâ, thì nên biết, ngưá»i kia không giữ gìn ÄÆ°á»£c những pháp mắt thấy tai nghe. Do không giữ gìn ÄÆ°á»£c những pháp mắt thấy tai nghe, nó bá» dục tâm rà ng buá»c. Nó sẽ mạng chung vá»i dục tâm, vá»i ô uế là m ô uế tâm. Nó chết không an là nh, sanh và o cõi bất thiá»n. Vì sao? Vì nó mạng chung vá»i dục tâm, vá»i ô uế là m ô uế tâm.
âHiá»n giả, nếu má»t ngưá»i biết như tháºt rằng: âTrong ta không có ô uế; trong ta quả tháºt không có ô uế nà yâ, thì nên biết, ngưá»i ấy giữ gìn ÄÆ°á»£c những pháp mắt thấy tai nghe. Do vì giữ gìn ÄÆ°á»£c những pháp mắt thấy tai nghe nên ngưá»i ấy không bá» dục tâm rà ng buá»c. Ngưá»i ấy mạng chung mà không có dục tâm, không có ô uế, không là m ô uế tâm. Do mạng chung mà không có dục tâm, không có ô uế, không là m ô uế tâm, ngưá»i ấy chết an là nh, sanh và o nẻo thiá»n. Vì sao? Vì ngưá»i ấy không có dục tâm, không có ô uế, không là m ô uế tâm.
âHiá»n giả, cÅ©ng như có ngưá»i hoặc từ chợ, quán, hoặc từ nhà là m Äá» Äá»ng mua vá» má»t cái mâm Äá»ng không có bụi dÆ¡, sạch bóng. Ngưá»i ấy mang mâm vá», thưá»ng nÄng rá»a bụi, thưá»ng nÄng lau chùi, thưá»ng nÄng phÆ¡i nắng, không Äá» chá» bụi bặm. Như váºy, cái mâm Äá»ng hết sức sạch bóng. Hiá»n giả, cÅ©ng váºy, nếu má»t ngưá»i biết như tháºt rằng: âTrong ta không có ô uế; trong ta quả tháºt không có ô uế nà yâ, thì nên biết ngưá»i ấy giữ gìn ÄÆ°á»£c những pháp mắt thấy tai nghe. Do vì giữ gìn ÄÆ°á»£c những pháp mắt thấy tai nghe nên ngưá»i ấy không bá» dục tâm rà ng buá»c. Ngưá»i ấy mạng chung mà không có dục tâm, không có ô uế, không là m ô uế tâm. Do mạng chung mà không có dục tâm, không có ô uế, không là m ô uế tâm, ngưá»i ấy chết an là nh, sanh và o cõi thiá»n. Vì sao? Vì ngưá»i ấy không có dục tâm, không có ô uế, không là m ô uế tâm.
âHiá»n giả, do nhân nà y, duyên nà y mà hai hạng ngưá»i trưá»c mặc dù Äá»u có ô uế là m ô uế tâm, nhưng má»t ngưá»i ÄÆ°á»£c nói là tá»i hạ tiá»n, và má»t ngưá»i ÄÆ°á»£c coi là tá»i thắng. Và cÅ©ng do nhân nà y, duyên nà y mà hai hạng ngưá»i sau mặc dù Äá»u không có ô uế, không là m ô uế tâm, nhưng má»t ngưá»i ÄÆ°á»£c nói là tá»i hạ tiá»n, và má»t ngưá»i ÄÆ°á»£c coi là tá»i thắngâ.
Bấy giá» lại có má»t thầy Tỳ-kheo khác, từ chá» ngá»i Äứng dáºy, trá»ch áo vai hữu, chắp tay hưá»ng vá» Tôn giả Xá-lê Tá», bạch rằng:
âBạch Tôn giả Xá-lê Tá», Ngà i nói ô uế; những gì là ô uế?â
Tôn giả Xá-lê Tá» Äáp rằng:
âNà y Hiá»n giả, vô lượng pháp ác bất thiá»n từ dục mà sanh, Äó là ô uế[05]. Vì sao? giả sá» có má»t ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy, âTa Äã phạm giá»i, mong rằng ngưá»i khác Äừng biết ta phạm giá»iâ. Hiá»n giả, nhưng có ngưá»i khác biết nó phạm giá»i, bá»i vì ngưá»i khác biết nó phạm giá»i, nên ngưá»i ấy tâm sanh ác[06]. Nếu ngưá»i ấy tâm sanh ác và tâm sanh dục thì cả hai Äá»u là bất thiá»n[07].
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy, âTa Äã phạm giá»i, mong ngưá»i khác quá» trách ta á» chá» kÃn Äáo, chứ Äừng quá» trách ta phạm giá»i á» trong chúngâ. Hiá»n giả, nhưng có ngưá»i khác quá» trách nó á» trong chúng chứ không á» chá» kÃn Äáo. Do bá»i ngưá»i khác quá» trách nó á» trong chúng, chứ không á» chá» kÃn Äáo, nên ngưá»i ấy tâm sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm sanh ác và tâm sanh dục thì cả hai Äá»u là bất thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy, âTa Äã phạm giá»i, mong rằng bá» ngưá»i hÆ¡n mình trách mắng, chứ Äừng bá» ngưá»i kém mình trách mắng ta phạm giá»iâ. Nà y Hiá»n giả, nhưng ngưá»i kém nó chứ không phải ngưá»i hÆ¡n, trách mắng nó phạm giá»i. Do bá» ngưá»i kém mình chứ không phải ngưá»i hÆ¡n trách mắng, nên tâm sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm sanh ác và tâm sanh dục thì cả hai Äá»u là bất thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy: âMong rằng ta ngá»i trưá»c mặt Äức Thế Tôn, thưa há»i Äức Thế Tôn vá» giáo pháp Äá» Ngà i nói cho các Tỳ-kheo nghe, chứ không phải vá» Tỳ-kheo khác ngá»i trưá»c mặt Äức Thế Tôn thưa há»i Äức Thế Tôn vá» giáo pháp Äá» Ngà i nói cho các Tỳ-kheo ngheâ. Nà y Hiá»n giả, nhưng có Tỳ-kheo khác ngá»i trưá»c mặt Äức Thế Tôn thưa há»i Äức Thế Tôn vá» giáo pháp Äá» Ngà i nói cho các Tỳ-kheo nghe. Do vì có vá» Tỳ-kheo khác ngá»i trưá»c mặt Äức Thế Tôn, thưa há»i Äức Thế Tôn vá» giáo pháp Äá» Ngà i nói cho các Tỳ-kheo nghe, nên ngưá»i ấy tâm sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm sanh ác và tâm sanh dục thì cả hai Äá»u là bất thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy: âLúc các Tỳ-kheo và o là ng[08], mong rằng ta Äi trưá»c nhất, các Tỳ-kheo theo sau ta mà và o là ng, Äừng Äá» má»t Tỳ-kheo nà o khác mà khi các Tỳ-kheo và o là ng Äi trưá»c nhất, và các Tỳ-kheo Äi theo sau mà và oâ. Nà y Hiá»n giả, nhưng có Tỳ-kheo, khi các Tỳ-kheo và o là ng, Äã Äi trưá»c nhất, và các Tỳ-kheo theo sau vỠấy Äá» và o là ng. Do bá»i có Tỳ-kheo khác, khi các Tỳ-kheo và o là ng, Äã Äi trưá»c nhất và các Tỳ-kheo theo sau Äá» và o là ng, nên ngưá»i ấy tâm sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm sanh ác và tâm sanh dục thì cả hai Äá»u là bất thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy, âKhi các Tỳ-kheo Äã và o trong[09], thì mong rằng ta ngá»i chá» cao hÆ¡n hết, ÄÆ°á»£c chá» ngá»i báºc nhất, ÄÆ°á»£c nưá»c rá»a báºc nhất, ÄÆ°á»£c thức Än báºc nhất, chứ Äừng có vá» Tỳ-kheo nà o khác mà khi các Tỳ-kheo Äã và o trong lại ngá»i chá» cao hÆ¡n hết, ÄÆ°á»£c chá» ngá»i báºc nhất, ÄÆ°á»£c nưá»c rá»a báºc nhất, ÄÆ°á»£c thức Än báºc nhấtâ. Nà y Hiá»n giả nhưng có Tỳ-kheo khác, khi các Tỳ-kheo Äã và o trong, ngá»i chá» cao hÆ¡n hết, ÄÆ°á»£c chá» ngá»i báºc nhất, ÄÆ°á»£c nưá»c rá»a báºc nhất, ÄÆ°á»£c thức Än báºc nhất. Do bá»i có Tỳ-kheo khác, khi các Tỳ-kheo Äã và o trong, ngá»i ghế cao hÆ¡n hết, ÄÆ°á»£c chá» ngá»i báºc nhất, ÄÆ°á»£c thức Än báºc nhất, nên ngưá»i ấy tâm sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm sanh ác và tâm sanh dục thì cả hai Äá»u là bất thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy: âCác Tỳ-kheo Än xong, sau khi thu dá»n Äá» Än, lau rá»a rá»i, mong ta nói pháp cho cư sÄ© nghe Äá» khuyến phát khát ngưỡng và thà nh tá»±u hoan há»·; Äừng có Tỳ-kheo nà o khác sau khi các Tỳ-kheo Än xong thu dá»n Äá» Än, lau rá»a rá»i, nói pháp cho cư sÄ© nghe Äá» khuyến phát khát ngưỡng và thà nh tá»±u hoan há»·â. Nà y Hiá»n giả, nhưng có Tỳ-kheo khác, sau khi Tỳ-kheo Än xong, thu dá»n Äá» Än, lau rá»a rá»i, nói pháp cho cư sÄ© nghe Äá» khuyến phát khát ngưỡng, thà nh tá»±u hoan há»·. Do bá»i có Tỳ-kheo khác, sau khi các Tỳ-kheo Än xong, thu dá»n Äá» Än, lau rá»a rá»i nói pháp cho cư sÄ© nghe Äá» khuyến phát khát ngưỡng, thà nh tá»±u hoan há»·, nên ngưá»i ấy tâm sanh ác. Nếu ngưá»i ấy sanh tâm ác và tâm dục thì cả hai Äá»u bất thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy: âKhi các cư sÄ© Äi Äến chúng viên[10], mong rằng ta vá»i há» cùng tụ há»i, cùng tụ táºp, cùng ngá»i, cùng Äà m luáºn, Äừng có Tỳ-kheo nà o khác khi các cư sÄ© Äi Äến chúng viên cùng tụ há»i, cùng tụ táºp, cùng ngá»i, cùng Äà m luáºn vá»i há»â. Nà y Hiá»n giả nhưng có Tỳ-kheo khác, khi các cư sÄ© Äi Äến chúng viên, cùng tụ há»i, cùng tụ táºp, cùng ngá»i, cùng Äà m luáºn vá»i há». Do bá»i có Tỳ-kheo khác khi các cư sÄ© Äi Äến chúng viên cùng tụ há»i, cùng tụ táºp, cùng ngá»i, cùng Äà m luáºn vá»i há» nên ngưá»i ấy tâm sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm sanh ác và tâm sanh dục thì cả hai Äá»u là bất thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy: âMong rằng ta ÄÆ°á»£c nhà vua quen biết, ÄÆ°á»£c các Äại thần, Phạm chÃ, cư sÄ© và nhân dân trong nưá»c biết Äến và kÃnh trá»ngâ. Nà y Hiá»n giả, nhưng có vá» Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c vua quen biết, ÄÆ°á»£c các Äại thần, Phạm chÃ, cư sÄ© và nhân dân trong nưá»c biết Äến và kÃnh trá»ng. Do bá»i có vá» Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c vua quen biết, ÄÆ°á»£c các Äại thần, Phạm chÃ, cư sÄ© và nhân dân trong nưá»c biết Äến và kÃnh trá»ng nên ngưá»i ấy tâm sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm sanh ác và tâm sanh dục thì cả hai Äá»u là bất thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy: âMong rằng ta ÄÆ°á»£c bá»n chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà -tắc và Ưu-bà -di kÃnh trá»ng, Äừng có Tỳ-kheo nà o khác ÄÆ°á»£c bá»n chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà -tắc, Ưu-bà -di kÃnh trá»ngâ. Nà y Hiá»n giả, nhưng có Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c bá»n chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà -tắc, Ưu-bà -di kÃnh trá»ng. Do bá»i có Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c bá»n chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà -tắc, Ưu-bà -di kÃnh trá»ng nên ngưá»i ấy tâm sanh tâm ác. Nếu ngưá»i ấy tâm sanh ác và tâm sanh dục thì cả hai Äá»u bất thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm sanh ưá»c muá»n như vầy: âMong ta ÄÆ°á»£c các dụng cụ sinh hoạt như quần áo, Äá» Än uá»ng, giưá»ng ná»m, thuá»c thang, Äừng có Tỳ-kheo nà o ÄÆ°á»£c các dụng cụ sinh hoạt như quần áo, Äá» Än uá»ng, giưá»ng ná»m, thuá»c thangâ. Nà y Hiá»n giả, nhưng có Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c các dụng cụ sinh hoạt như quần áo, Äá» Än uá»ng, giưá»ng ná»m, thuá»c thang. Do bá»i có Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c các dụng cụ sinh hoạt như: quần áo, Äá» Än uá»ng, giưá»ng ná»m, thuá»c thang, nên ngưá»i ấy tâm sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm sanh ác và tâm sanh dục thì cả hai Äá»u là bất thiá»n.
âNà y Hiá»n giả, như váºy nếu có các vá» phạm hạnh có trÃ, vì không biết ngưá»i ấy sanh tâm ham muá»n vô lượng ác bất thiá»n như váºy, nên mặc dù ngưá»i ấy như thế không phải Sa-môn nhưng các vá» tưá»ng là Sa-môn, không phải là Sa-môn có trà mà tưá»ng là Sa-môn có trÃ, không phải là chánh trà mà tưá»ng là chánh trÃ, không phải là chánh niá»m mà tưá»ng là chánh niá»m, không phải thanh tá»nh mà tưá»ng là thanh tá»nh. Hiá»n giả, ngưá»i ấy như váºy mà nếu các vá» phạm hạnh có trÃ, do biết ngưá»i ấy sanh tâm ham muá»n vô lượng ác bất thiá»n như váºy, ngưá»i ấy như thế không phải Sa-môn thì không cho là Sa-môn, không phải là Sa-môn có trà thì không cho là Sa-môn có trÃ, không phải chánh trà thì không cho là chánh trÃ, không phải chánh niá»m thì không cho là chánh niá»m, không phải thanh tá»nh thì không cho là thanh tá»nh.
âNà y Hiá»n giả, cÅ©ng như có ngưá»i hoặc từ chợ, quán, hoặc từ nhà là m Äá» Äá»ng mua má»t cái mâm Äá»ng Äá»±ng Äầy phẩn bên trong, có nắp Äáºy phÃa trên, rá»i bưng Äi. Qua các phá» xá, gần chá» Äông ngưá»i qua lại; những ngưá»i kia thấy mâm Äá»ng ấy Äá»u muá»n ÄÆ°á»£c Än, tỠý rất ưa thÃch, không chán ghét và nghÄ© lầm cái mâm Äá»ng là sạch. Ngưá»i ấy bưng mâm Äá»ng Äi rá»i dừng chân tại má»t chá» nà o Äó và giá» nó ra. Má»i ngưá»i thấy váºy Äá»u không muá»n Än, không có ý ưa thÃch, rất chán ghét và cho là Äá» bất tá»nh. Dù cho ngưá»i Äã muá»n Än cÅ©ng không thèm dùng, huá»ng chi ngưá»i vá»n không muá»n Än. Hiá»n giả, cÅ©ng váºy, ngưá»i ấy như váºy, nếu các phạm hạnh có trÃ, vì không biết ngưá»i ấy sanh tâm ham muá»n vô lượng bất thiá»n như váºy, nên mặc dù ngưá»i ấy như thế, không phải Sa-môn mà các vá» kia cứ tưá»ng là Sa-môn, không phải Sa-môn có trà mà cứ tưá»ng là Sa-môn có trÃ, không phải chánh trà mà tưá»ng là chánh trÃ, không phải chánh niá»m mà tưá»ng là chánh niá»m, không phải là thanh tá»nh mà tưá»ng là thanh tá»nh. Nà y Hiá»n giả, ngưá»i ấy như váºy, nếu các vá» phạm hạnh có trÃ, do biết ngưá»i ấy sanh tâm ham muá»n vô lượng ác bất thiá»n như váºy, nên ngưá»i ấy như thế không phải là Sa-môn thì các vá» kia không cho nó là Sa-môn, không phải Sa-môn có trà thì không cho là Sa-môn có trÃ, không phải chánh trà thì không cho là chánh trÃ, không phải chánh niá»m thì không cho là chánh niá»m, không phải thanh tá»nh thì không cho là thanh tá»nh.
âNà y Hiá»n giả, phải biết, ngưá»i như váºy không nên gần gÅ©i, không nên cung kÃnh, lá» bái. Nếu Tỳ-kheo nà o không Äáng gần gÅ©i mà gần gÅ©i, không Äáng cung kÃnh lá» bái mà cung kÃnh lá» bái thì ngưá»i thân cáºn cung kÃnh lá» bái ấy mãi mãi không ÄÆ°á»£c thiá»n lợi, không ÄÆ°á»£c hữu Ãch, không lợi Ãch, không an á»n khoái lạc, sanh ra Äau khá» buá»n lo.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy: âTa Äã phạm giá»i, mong ngưá»i khác Äừng biết ta phạm giá»iâ. Nà y Hiá»n giả, hoặc có ngưá»i biết ngưá»i ấy phạm giá»i, ngưá»i ấy nhân vì ngưá»i khác biết mình phạm giá»i, tâm không sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm không sanh ác, tâm không sanh ham muá»n thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy, âTa Äã phạm giá»i, mong ngưá»i khác quá» tránh á» chá» kÃn Äáo chứ Äừng quá» trách là ta phạm giá»i á» trưá»c công chúngâ. Nà y Hiá»n giả, hoặc có ngưá»i khác quá» trách ngưá»i ấy á» trưá»c công chúng chứ không á» chá» kÃn Äáo, ngưá»i ấy nhân vì ngưá»i khác quá» trách á» trưá»c công chúng chứ không á» chá» kÃn Äáo, tâm không sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm không sanh ác, tâm không sanh ham muá»n thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy, âTa Äã phạm giá»i, mong ngưá»i hÆ¡n mình la rầy chứ Äừng có ngưá»i không bằng mình la rầy ta Äã phạm giá»iâ. Nà y Hiá»n giả, hoặc có ngưá»i không bằng, chứ không phải ngưá»i hÆ¡n la rầy ngưá»i ấy phạm giá»i, ngưá»i ấy nhân vì ngưá»i không bằng mình chứ không phải ngưá»i hÆ¡n la rầy, tâm không sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm không sanh ác, tâm không sanh ham muá»n thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy, âMong ta ngá»i trưá»c mặt Äức Thế Tôn, thưa há»i Äức Thế Tôn vá» giáo pháp Äá» Ngà i nói cho các Tỳ-kheo ngheâ. Nà y Hiá»n giả, hoặc có vá» Tỳ-kheo khác ngá»i trưá»c mặt Äức Thế Tôn, thưa há»i Äức Thế Tôn vá» giáo pháp Äá» Ngà i nói cho các Tỳ-kheo nghe. Ngưá»i ấy nhân vì có vá» Tỳ-kheo khác ngá»i trưá»c mặt Äức Thế Tôn, thưa há»i Äức Thế Tôn vá» giáo pháp Äá» Ngà i nói cho các Tỳ-kheo nghe, tâm không sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm không sanh ác, tâm không sanh ham muá»n thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy, âLúc các Tỳ-kheo và o là ng mong rằng ta Äi trưá»c nhất và các Tỳ-kheo theo sau ta Äá» và o, chứ Äừng có vá» Tỳ-kheo nà o Äi trưá»c nhất khi các Tỳ-kheo và o trong và các Tỳ-kheo theo sau vỠấy và oâ. Nà y Hiá»n giả, hoặc có vá» Tỳ-kheo, khi các Tỳ-kheo và o trong, Äi trưá»c nhất và các Tỳ-kheo theo sau vỠấy và o trong. Ngưá»i ấy nhân vì có Tỳ-kheo khác, khi các Tỳ-kheo và o trong, Äi trưá»c nhất, các Tỳ-kheo theo sau và o trong nhưng không sanh tâm ác. Nếu ngưá»i ấy tâm không sanh ác, tâm không sanh ham muá»n thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy, âKhi các Tỳ-kheo Äã và o trong, mong ta ngá»i trên ghế cao hÆ¡n hết, ÄÆ°á»£c ngá»i chá» báºc nhất, ÄÆ°á»£c nưá»c rá»a báºc nhất, ÄÆ°á»£c thức Än báºc nhấtâ. Nà y Hiá»n giả, hoặc có vá» Tỳ-kheo khác, khi các Tỳ-kheo Äã và o trong, ngá»i ghế cao hÆ¡n hết, ÄÆ°á»£c chá» ngá»i báºc nhất, ÄÆ°á»£c nưá»c rá»a báºc nhất, ÄÆ°á»£c thức Än báºc nhất. Ngưá»i ấy nhân vì có Tỳ-kheo khác, khi các Tỳ-kheo Äã và o trong, ngá»i ghế cao hÆ¡n hết, ÄÆ°á»£c chá» ngá»i báºc nhất, ÄÆ°á»£c nưá»c rá»a báºc nhất, không sanh tâm ác. Nếu ngưá»i ấy không sanh tâm ác, không sanh tâm ham muá»n thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy, âSau khi các Tỳ-kheo Än xong, thu dá»n Äá» Än, lau rá»a rá»i mong ta nói pháp cho cư sÄ© nghe Äá» khuyến phát khát ngưỡng, thà nh tá»±u hoan há»·, Äừng có Tỳ-kheo nà o khác, sau khi các Tỳ-kheo Än xong, thu dá»n Äá» Än, lau rá»a rá»i nói pháp cho cư sÄ© nghe Äá» khuyến phát khát ngưỡng, thà nh tá»±u hoan há»·â. Nà y Hiá»n giả, hoặc có vá» Tỳ-kheo khác, sau khi các Tỳ-kheo Än xong, thu dá»n Äá» Än, lau rá»a rá»i nói pháp cho cư sÄ© nghe Äá» khuyến phát khát ngưỡng, thà nh tá»±u hoan há»·. Ngưá»i ấy nhân vì có Tỳ-kheo khác, sau khi các Tỳ-kheo Än xong, thu dá»n Äá» Än, lau rá»a rá»i nói pháp cho cư sÄ© nghe Äá» khuyến phát khát ngưỡng, thà nh tá»±u hoan há»·, nhưng không sanh tâm ác. Nếu ngưá»i ấy tâm không sanh tâm ác, tâm không sanh ham muá»n thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy, âKhi các cư sÄ© Äi Äến chúng viên, mong ta vá»i há» cùng tụ há»i, cùng tụ táºp, cùng ngá»i, cùng Äà m luáºn, chứ Äừng có Tỳ-kheo nà o khác khi các cư sÄ© Äi Äến chúng viên, cùng tụ há»i, cùng tụ táºp, cùng ngá»i, cùng Äà m luáºn vá»i há»â. Nà y Hiá»n giả, hoặc có Tỳ-kheo khác, khi các cư sÄ© Äi Äến chúng viên cùng tụ há»i, cùng tụ táºp, cùng ngá»i, cùng Äà m luáºn vá»i há». Ngưá»i ấy nhân vì có Tỳ-kheo khác, khi các cư sÄ© Äến chúng viên cùng tụ há»i, cùng tụ táºp, cùng ngá»i, cùng Äà m luáºn vá»i há», không sanh tâm ác. Nếu ngưá»i ấy tâm không sanh ác, tâm không sanh ham muá»n thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy, âMong ta ÄÆ°á»£c vua biết Äến, ÄÆ°á»£c các Äại thần, Phạm chÃ, cư sÄ©, nhân dân trong nưá»c biết Äến và kÃnh trá»ng; Äừng có Tỳ-kheo nà o khác ÄÆ°á»£c vua biết Äến, ÄÆ°á»£c các Äại thần, Phạm chÃ, cư sÄ©, nhân dân trong nưá»c biết Äến và kÃnh trá»ngâ. Nà y Hiá»n giả, hoặc có vá» Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c vua biết Äến, ÄÆ°á»£c các Äại thần, Phạm chÃ, cư sÄ©, nhân dân trong nưá»c biết Äến và kÃnh trá»ng. Nhân vì có Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c vua biết Äến, ÄÆ°á»£c các Äại thần, Phạm chÃ, cư sÄ©, nhân dân trong nưá»c biết Äến và kÃnh trá»ng, ngưá»i ấy tâm không sanh ác. Nếu ngưá»i ấy tâm không sanh ác, tâm không sanh ham muá»n thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy, âMong ta ÄÆ°á»£c bá»n chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà -tắc, Ưu-bà -di kÃnh trá»ng, Äừng có Tỳ-kheo nà o khác ÄÆ°á»£c bá»n chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà -tắc, Ưu-bà -di kÃnh trá»ngâ. Nà y Hiá»n giả, hoặc có Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c bá»n chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà -tắc, Ưu-bà -di kÃnh trá»ng. Nhân vì có Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c bá»n chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà -tắc, Ưu-bà -di kÃnh trá»ng, ngưá»i ấy không sanh tâm ác. Nếu ngưá»i ấy tâm không sanh ác, tâm không sanh ham muá»n, thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, giả sá» có ngưá»i tâm không sanh ưá»c muá»n như vầy, âMong ta ÄÆ°á»£c các dụng cụ sinh hoạt như quần áo, Äá» Än uá»ng, giưá»ng ná»m, thuá»c thang, Äừng có Tỳ-kheo nà o khác ÄÆ°á»£c các dụng cụ sinh hoạt như quần áo, Äá» Än uá»ng, giưá»ng ná»m, thuá»c thangâ. Nà y Hiá»n giả, hoặc có Tỳ-kheo khác ÄÆ°á»£c các dụng cụ sinh hoạt như quần áo, Äá» Än uá»ng, giưá»ng ná»m, thuá»c thang, ngưá»i ấy không sanh tâm ác. Nếu ngưá»i ấy tâm không sanh ác, tâm không sanh ham muá»n thì cả hai Äá»u là thiá»n.
âHiá»n giả, ngưá»i ấy như váºy, nếu các vá» phạm hạnh có trÃ, vì không biết ngưá»i ấy sanh tâm ham muá»n vô lượng thiá»n như váºy nên ngưá»i ấy như thế chÃnh là Sa-môn, mà các vá» kia tưá»ng không phải là Sa-môn, chÃnh là Sa-môn có trà mà tưá»ng không phải là Sa-môn có trÃ, chÃnh là chánh trà mà tưá»ng không phải là chánh trÃ, chÃnh là chánh niá»m mà tưá»ng không phải là chánh niá»m, chÃnh là thanh tá»nh mà tưá»ng không phải là thanh tá»nh. Nà y Hiá»n giả, ngưá»i ấy như váºy, nếu các vá» phạm hạnh có trÃ, do biết ngưá»i nà y sanh tâm ham muá»n vô lượng thiá»n như váºy, nên ngưá»i ấy như váºy chÃnh là Sa-môn, các vá» kia cho là Sa-môn, chÃnh là Sa-môn có trà thì cho là Sa-môn có trÃ, chÃnh là chánh trà thì cho là chánh trÃ, chÃnh là chánh niá»m thì cho là chánh niá»m, chÃnh là thanh tá»nh thì cho là thanh tá»nh.
âNà y Hiá»n giả, cÅ©ng như có ngưá»i, hoặc từ chợ, quán, hoặc từ nhà là m Äá» Äá»ng mua vá» má»t cái mâm Äá»ng Äá»±ng Äầy Äá»§ thứ Äá» Än uá»ng trong sạch, ngon là nh, Äáºy nắp lên trên rá»i bưng Äi. Ngang qua phá» xá, gần chá» Äông ngưá»i qua lại, những ngưá»i kia thấy ÄÆ°á»£c mâm Äá»ng Äá»u không muá»n Än, không có ý ưa thÃch, hết sức chán ghét và nghÄ© rằng mâm Äá»ng nà y không trong sạch và nói như vầy, âPhẩn dÆ¡ kia, hãy Äem Äi láºp tức! Phẩn dÆ¡ kia, hãy Äem Äi láºp tức!â Ngưá»i kia bưng mâm Äá»ng Äi, rá»i dừng chân lại má»t chá» và giá» nó ra. Sau khi thấy giá» ra rá»i, những ngưá»i kia Äá»u muá»n Än, ý hết sức ưa thÃch, không còn chán ghét và nghÄ© rằng Äó là Äá» trong sạch. Dù cho những ngưá»i Äã không muá»n Än, thấy rá»i cÅ©ng muá»n Än, huá»ng chi những ngưá»i Äã có ý muá»n Än. Hiá»n giả, cÅ©ng váºy, ngưá»i ấy như váºy, nếu các vá» phạm hạnh có trà không biết ngưá»i ấy sanh tâm ham muá»n vô lượng thiá»n như váºy thì ngưá»i ấy như thế chÃnh là Sa-môn mà các vá» kia tưá»ng không phải là Sa-môn, chÃnh là Sa-môn có trà mà tưá»ng không phải là Sa-môn có trÃ, chÃnh là chánh trà mà tưá»ng không phải là chánh trÃ, chÃnh là chánh niá»m mà tưá»ng không phải là chánh niá»m, chÃnh là thanh tá»nh mà tưá»ng không phải là thanh tá»nh.
âNà y Hiá»n giả, ngưá»i ấy như váºy, nếu có vá» phạm hạnh có trÃ, do biết ngưá»i nà y sanh tâm ham muá»n vô lượng thiá»n như váºy nên ngưá»i ấy như váºy, chÃnh là Sa-môn các vá» kia cho là Sa-môn, chÃnh là Sa-môn có trà thì cho là Sa-môn có trÃ, chÃnh là chánh trà thì cho là chánh trÃ, chÃnh là chánh niá»m thì cho là chánh niá»m, chÃnh là thanh tá»nh thì cho là thanh tá»nh.
âNà y Hiá»n giả, phải biết ngưá»i như váºy nên gần gÅ©i, nên cung kÃnh lá» bái. Nếu Tỳ-kheo nà o Äáng gần gÅ©i, Äáng cung kÃnh lá» bái mà cung kÃnh lá» bái thì ngưá»i gần gÅ©i, cung kÃnh lá» bái ấy mãi mãi ÄÆ°á»£c thiá»n lợi, ÄÆ°á»£c hữu Ãch, an á»n khoái lạc và cÅ©ng ÄÆ°á»£c không khá», không buá»n loâ.
Bấy giá» Tôn giả Äại Mục-kiá»n-liên cÅ©ng có mặt trong chúng, ngà i bạch rằng:
âTôn giả Xá-lê Tá», nay tôi muá»n nói má»t thà dụ cho các Tỳ-kheo nghe, ngà i cho phép chÄng?â
Tôn giả Xá-lê Tá» Äáp:
âHiá»n giả Äại Mục-kiá»n-liên, ngà i muá»n nói thà dụ, xin cứ nóiâ.
Tôn giả Äại Mục-kiá»n-liên bạch rằng:
âTôn giả Xá-lê Tá», tôi nhá» má»t thá»i Äến thà nh Vương xá, á» trong nham sÆ¡n. Bấy giá», Äêm Äã qua, trá»i vừa sáng, tôi Äắp y, ôm bát và o thà nh Vương xá Äá» khất thá»±c, Äến nhà Vô Y Mãn Tá», trưá»c kia là má»t thợ xe[11]. Lúc ấy ngang nhà ông lại có má»t ngưá»i thợ Äang Äẽo trục xe. Vô Y Mãn Tá», má»t thợ xe cÅ©, Äi Äến nhà Äó. Rá»i Vô Y Mãn Tá», má»t thợ xe cÅ©, thấy ngưá»i kia Äang Äục Äẽo trục xe, tâm sanh ý nghÄ© như vầy, âNếu ngưá»i thợ nà y cầm búa Äẽo trục, Äẽo gá»t chá» xấu nà y, chá» xấu kia, như thế thì cái trục ấy má»i tuyá»t Äẹpâ. Bấy giá», ngưá»i thợ kia Äúng như Äiá»u suy nghÄ© cá»§a Vô Y Mãn Tá», má»t thợ xe cÅ©, liá»n cầm búa Äẽo gá»t chá» xấu nà y, chá» xấu kia. Khi ấy, Vô Y Mãn tá», má»t thợ xe cÅ©, hết sức hoan há»·, nói như thế nà y:
ââ Nà y con ông thợ xe, tâm ông như váºy tức là biết tâm tôi rá»i. Vì sao? Vì Äúng theo ý nghÄ© cá»§a tôi, ông cầm búa Äẽo gá»t chá» xấu nà y, chá» xấu kia.
âCÅ©ng như thế, Tôn giả Xá-lê Tá», nếu như có kẻ dua ná»nh, dá»i trá, ganh tá», không tÃn, giải Äãi, không chánh niá»m, không chánh trÃ, không Äá»nh, không tuá», tâm nó cuá»ng mê, không giữ các cÄn, không tu hạnh Sa-môn, không hiá»u biết phân biá»t; Tôn giả Xá-lê Tá» vì biết tâm cá»§a nó nên nói pháp nà y.
âTôn giả Xá-lê Tá», nếu có ngưá»i không dua ná»nh, không dá»i trá, không ganh tá», có tÃn, có tấn, không giải Äãi, có chánh niá»m, chánh trÃ, tu Äá»nh, tu tuá», tâm không cuá»ng mê, giữ gìn các cÄn, tu táºp rá»ng rãi hạnh Sa-môn và phân biá»t khéo léo thì ngưá»i ấy nghe Tôn giả Xá-lê Tá» nói pháp giá»ng như kẻ Äói muá»n ÄÆ°á»£c Än, khát muá»n ÄÆ°á»£c uá»ng, tức thì ÄÆ°á»£c Än và uá»ng như ý váºy.
âTôn giả Xá-lê Tá», giá»ng như con gái Sát-lợi hay con gái Phạm chÃ, Cư sÄ©, Công sư, Äoan trang xinh Äẹp, tắm rá»a sạch sẽ, lấy hương thoa khắp thân thá», mặc áo má»i và dùng các thứ anh lạc Äá» trang sức dung nhan. Giả sá» có ngưá»i nghÄ© Äến nà ng ấy, mong cầu sá»± thiá»n lợi hữu Ãch, cầu an á»n khoái lạc cho nà ng ấy nên Äem trà ng hoa sen xanh, hoặc trà ng hoa chiêm-bặc, hoặc trà ng hoa tu-ma-na, hoặc trà ng hoa bà -sư, hoặc trà ng hoa a-Äá»-mâu-Äa Äến tặng. Ngưá»i con gái ấy hoan há»· nháºn cả hai tay, dùng trang sức trên Äầu. Tôn giả Xá-lê Tá», cÅ©ng như thế, nếu có ngưá»i không dua ná»nh, không dá»i trá, không ganh tá», có tÃn, tinh tấn, không giải Äãi, có chánh niá»m, chánh trÃ, tu Äá»nh, tu tuá», tâm không cuá»ng mê, gìn giữ các cÄn, tu táºp rá»ng rãi hạnh Sa-môn và phân biá»t khéo léo, ngưá»i ấy ÄÆ°á»£c nghe Tôn giả Xá-lê Tá» nói pháp, giá»ng như ngưá»i Äói muá»n ÄÆ°á»£c Än, ngưá»i khát muá»n ÄÆ°á»£Ã¯c uá»ng thì liá»n ÄÆ°á»£c Än no, uá»ng như ý váºy.
âTôn giả Xá-lê Tá»! Tháºt kỳ diá»u! Tháºt hy hữu! Tôn giả Xá-lê Tá» thưá»ng cứu vá»t các ngưá»i tu phạm hạnh, khiến cho xa lìa bất thiá»n, an trụ chá» thiá»nâ.
Như thế, cả hai Tôn giả tán thán lẫn nhau, rá»i từ chá» ngá»i Äứng dáºy mà Äi.
Tôn giả Xá-lê Tá» thuyết như váºy, Tôn giả Äại Mục-kiá»n-liên và các thầy Tỳ-kheo nghe Tôn giả Xá-lê Tá» thuyết, hoan há»· phụng hà nh.
-ooOoo-
Chú thÃch:
- [01] Tương ÄÆ°Æ¡ng PÄli M.5 Anaá¹ gaá¹a-suttaá¹. Hán, biá»t dá»ch, No.49, No.125 (25.6).
- [02] Xem cht.2 và 3, Kinh 74.
- [03] Hán: uế ç©¢. PÄli: aá¹ gaá¹a, vết bẩn, bụi bẩn, nưá»c dÆ¡.
- [04] Bản PÄli: Tôn giả MahÄmoggallÄna (Äại Mục-kiá»n-liên). No.125 (25-6) cÅ©ng váºy.
- [05] So sánh PÄli: pÄpakÄnaá¹ kho etaá¹ akusalÄnaá¹ icchÄvacarÄnaá¹ adhivacanaá¹ yadidaá¹ aá¹ gaá¹aá¹, các pháp ác bất thiá»n, cảnh giá»i cá»§a dục, là Äá»ng nghÄ©a cá»§a uế.
- [06] PÄli: so kupito hoti appatÄ«to, nó phẫn ná» và bất mãn.
- [07] PÄli: kopo yo ca appaccayo ubhayam etaá¹ aá¹ gaá¹aá¹, phẫn ná» và bất mãn, cả hai cái nà y là ô uế.
- [08] Hán: nháºp ná»i thá»i å ¥ å § æ. PÄli: gÄmaá¹ bhattÄya paviseyyuá¹, và o là ng Äá» Än cÆ¡m.
- [09] Hán: dÄ© nháºp ná»i å·² å ¥ å §. PÄli: bhattagge, tại nhà Än.
- [10] Bản Hán: âcư sÄ©... chúng viên...â; PÄli: ÄrÄmagatÄnaá¹ bhikkhÅ«naá¹ dhammaá¹ deseyyaá¹, mong ta thuyết pháp cho các Tỳ-kheo táºp há»p tại tinh xá.
- [11] Cá»±u xa sư Vô y Mãn Tá» è è» å¸« ç¡ è¡£ 滿 å. PÄli: Paá¹á¸uputta ÄjÄ«vaka purÄá¹ayÄna-kÄra putta, Paá¹á¸uputta, Äạo sÄ© phái Tà mạng, con trai cá»§a má»t ngưá»i thợ là m xe trưá»c kia.